“VỀ NGUỒN – VỀ VỚI NGƯỜI” …Và một chuyến đi để nhớ, để biết ơn và để trân trọng mãi về sau!
Trong nhịp sống hối hả của công việc và những mục tiêu phía trước, có những lúc chúng ta cần một khoảng lặng để tìm về cội nguồn, để lắng nghe câu chuyện của quá khứ và để tiếp thêm sức mạnh cho hiện tại. Hành trình “Về Nguồn – Về Với Người” của đại gia đình Sơn Kpaint chính là một khoảng lặng quý giá như thế, một chuyến đi không đo bằng cây số mà đo bằng chiều sâu của cảm xúc và sự lắng đọng trong tâm hồn.

Tạm gác lại những báo cáo, những kế hoạch, chúng tôi cùng nhau đặt chân lên mảnh đất Nam Đàn, Nghệ An – nơi đã sinh ra một người con vĩ đại của dân tộc. Không khí dường như cũng trở nên khác biệt. Con đường làng quen thuộc, hàng râm bụt đỏ thắm và những rặng tre xanh rì rào trong gió như đang kể lại câu chuyện của một thời đã xa.
Và rồi, tất cả đều lặng đi khi đứng trước ngôi nhà tranh đơn sơ, mộc mạc. Dưới mái tranh ấy, trong không gian giản dị ấy, một tâm hồn lớn, một tư tưởng lớn, một nhân cách lớn đã được nuôi dưỡng. Mỗi bước chân của chúng tôi trên mảnh sân đất đều trở nên thật nhẹ nhàng, thật thận trọng, như sợ làm xáo động không gian thiêng liêng.
Trong khoảnh khắc trang nghiêm nhất, tập thể gia đình Kpaint cùng nhau thành kính đứng trước bàn thờ gia tiên của “Người”. Nén hương thơm được trân trọng dâng lên, mang theo tất cả tấm lòng biết ơn vô hạn của thế hệ hôm nay. Khói hương lan tỏa trong không gian tĩnh lặng. Không một ai nói thành lời, nhưng trong ánh mắt của mỗi người đều lấp lánh niềm xúc động, trái tim thì rưng rưng một niềm thành kính và tự hào khôn xiết. Chúng tôi tự hào vì là con dân của một dân tộc anh hùng, tự hào vì có Bác là ngọn đuốc soi đường.
Hành trình “về với Người” lần này không chỉ đơn thuần là một chuyến tham quan di tích lịch sử, mà thực sự là một dịp để mỗi thành viên trong gia đình Kpaint cùng nhau học lại những bài học quý giá:

- Để gieo lại trong tim mỗi người hạt mầm của lòng biết ơn: Khi tận mắt thấy nơi Bác sống và lớn lên, chúng tôi càng thấu hiểu sâu sắc hơn về sự hy sinh cao cả của Người. Từ sự giản dị của chiếc giường tre, của bộ bàn ghế mộc mạc, chúng tôi nhận ra nền hòa bình, độc lập và cuộc sống ấm no mà mình đang có hôm nay đã được đánh đổi bằng cả cuộc đời của Bác và xương máu của biết bao thế hệ cha anh. Lòng biết ơn không còn là một khái niệm trừu tượng, mà đã trở thành một cảm xúc chân thật, thấm đẫm trong tim.
- Để khơi dậy tình yêu đất nước từ những điều bình dị nhất: Tình yêu quê hương, đất nước đôi khi không cần bắt nguồn từ những điều lớn lao. Nó được khơi dậy từ chính mái nhà tranh đơn sơ, từ ao sen ngan ngát hương thơm, từ câu chuyện về những năm tháng tuổi thơ của Bác. Chuyến đi giúp chúng tôi hiểu rằng, để xây dựng đất nước lớn mạnh, trước hết phải biết yêu và trân trọng những giá trị bình dị, cội rễ của dân tộc.
- Để gắn kết tập thể bằng những khoảnh khắc chân thật và xúc động: Cùng nhau chia sẻ một cảm xúc thiêng liêng, cùng nhau lắng đọng trong một không gian đầy ý nghĩa là cách gắn kết bền chặt nhất. Không phải là những tiếng cười giòn giã của các hoạt động team building, sự gắn kết lần này đến từ những cái siết tay thật chặt, những ánh mắt đồng cảm và một niềm tự hào chung. Chúng tôi không chỉ là đồng nghiệp, mà còn là những người con cùng chung một cội nguồn.

Và trên hết, chuyến đi này là để mỗi chúng tôi thêm trân quý những giá trị mình đang có. Trân quý nền hòa bình để được an tâm làm việc. Trân quý sự tự do để được sáng tạo và cống hiến. Trân quý những người đồng đội đang sát cánh bên mình.
Chuyến đi đã kết thúc, nhưng hành trình của những cảm xúc thì chỉ mới bắt đầu. Những hạt mầm biết ơn và tự hào được gieo từ mảnh đất Kim Liên chắc chắn sẽ nảy nở thành những hành động đẹp, thành tinh thần làm việc trách nhiệm và cống hiến hết mình, góp phần xây dựng một Kpaint vững mạnh, một đất nước Việt Nam hùng cường, như Bác hằng mong ước.

